Móc bím cho em gái nữ sinh teen nứng vãi ra

nên là tôi quen và không quên đến rút một bao lì xì đỏ mà nói;
-Em chẳng biết chúc gì chỉ biết chúc chị làm ăn hồng phát thôi! ! thôi em ngồi xa ăn đây! -Có mà chị bé ấy ờ mà trông chị chả bé tí nào, vòng một tính ra cũng phải được hơn tám chục chứ chẳng chơi bà chị nhỉ! Muốn trêu chị mày có phải không? Tặc lưỡi tôi bảo:
-Làm gì mà phải dẫn về nhà, nhà nghỉ sạch đẹp view ngon lành thiếu gì mà phải dẫn về nhà. Đang ngồi ngắm cá thì bà chị tên Hà đi qua, bà chị này thì không phải nói là xinh được cái tóc dài và da thì trắng như tuyết vậy. thôi em đi tắm đây.. Ăn xong tôi ợ một cái rồi bảo:
-Ngon gấp mấy lần ở mấy quán phở.. Chúng nó có mấy thằng em trai lớp tám lớp chín mà đè nhau ra như gà luôn. Đang định trêu tôi thì chị Nhung, chạy ra bảo chụp ảnh với cắt cái băng khánh thành quán. Bà chị ăn mặc như thế này hôm nay khối thằng nhảy vào tán đấy! Năm chị em cười cười với nhau nhưng chợt nhớ đến câu nói của chị Hương nên chị Thảo bảo:
-Xì.. hì hì.. Quay sang đập vào vai tôi một cái chị Mai bảo:
-Mày bảo ai ngon như chị mày đấy. Tôi bĩu môi bảo lại:
-Tưởng chị lại chê em hôi! Cười khúc khích chị Hà bảo:
-Xin phép rồi mà có được đâu, sao không vào trong kia nói chuyện với mọi người mà ngồi đây một mình thế! Nghe thằng út nói vậy thì mấy chị lại vui lại rồi trêu nhau nhưng những kỉ niệm xưa cũ của mấy chị